Thứ hai, 20/05/2019, 19:06 [GMT+7]

Ký ức người lính gác cầu

Chủ nhật, 24/02/2019 - 16:34'
Mặc dù cuộc chiến đấu anh dũng bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 của quân và dân ta đã qua 40 năm, nhưng những ký ức về cuộc chiến, những tiếng súng, tiếng pháo nổ vang trời, sự hy sinh anh dũng, lòng quả cảm của đồng chí, đồng đội... vẫn như hiển hiện trước mắt binh nhất Tao Văn Nó - người lính gác cầu Việt - Trung năm xưa.

Cầu Việt - Trung là cây cầu bắc qua suối Nậm Cúm, nối cửa khẩu Ma Lù Thàng (huyện Phong Thổ, tỉnh Lai Châu, Việt Nam) với cửa khẩu Kim Thủy Hà (huyện Kim Bình, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc). Đây là một trong những vị trí trọng điểm mà cách đây 40 năm về trước, quân Trung Quốc đã ồ ạt tràn qua xâm lược nước ta.

Sau khi xuất ngũ, ông Tao Văn Nó tập trung phát triển kinh tế, xóa đói giảm nghèo. 

Tiếp chúng tôi tại căn nhà gỗ 3 gian ở bản Hon, xã Bản Hon (huyện Tam Đường), binh nhất Tao Văn Nó, người dân tộc Lự kể cho chúng tôi nghe về những ngày đêm chiến đấu ác liệt của ông và đồng đội tại cầu Việt - Trung. Ông kể: Tháng 5/1976, ông nhập ngũ, sau khi tham gia huấn luyện xong ông được điều chuyển về công tác tại Đồn 33 (nay là Đồn Biên phòng cửa khẩu Ma Lù Thàng, huyện Phong Thổ).

Tại Đồn 33, chiến sỹ Tao Văn Nó được phân công làm Tiểu đội phó Tiểu đội canh gác bảo vệ đầu cầu Việt - Trung với 12 cán bộ, chiến sỹ. Vào thời điểm tháng 6 - 7/1978, tình hình khu vực biên giới đã có những căng thẳng nhất định, phía địch nhiều lần có những hành động khiêu khích, ban đêm chúng thường đột nhập vào trạm để quấy rối và định bắt cóc người. Tiểu đội của chiến sỹ Nó ngăn cản và kháng cự lại thì chúng đã dùng súng bắn trả làm một số chiến sỹ bị thương. Từ những hành động đó, linh tính đã mách bảo chiến sỹ Nó sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện lớn. “Và chuyện gì đến cũng đã đến, ngày 17/2/1979 chúng ồ ạt tiến quân sang” - ông Tao Văn Nó nhớ lại.

Dừng lại uống chén nước chè, ông kể tiếp: Vào khoảng 6 giờ sáng ngày 17/2/1979, trong lúc tôi đang đứng gác, đồng đội của ông vẫn đang ngủ, bỗng có một “cơn mưa” pháo từ bên kia biên giới trút sang phá tan không gian yên tĩnh của buổi sáng sớm, tôi hốt hoảng kêu gọi tất cả các đồng chí trong Tiểu đội vào vị trí chiến đấu. Sau những “cơn mưa” pháo, hàng ngàn quân địch được trang bị vũ khí ồ ạt tràn sang lãnh thổ nước ta bằng cả đường bộ và đường sông.

Ông Tao Văn Nó cho biết: Tương quan lực lượng giữa ta và địch lúc đó chênh lệch quá lớn, phía địch có hàng ngàn quân với sự yểm trợ của xe tăng và pháo. Tiểu đội chúng tôi mỗi người chỉ được trang bị 1 con dao găm, 1 khẩu súng AK với 500 viên đạn và 5 quả lựu đạn mỏ vịt, 20 quả lựu đạn chày. Trước tình hình đó, Chỉ huy Đồn 33 đã lệnh cho chúng tôi rút quân để đảm bảo an toàn, nhưng trong lúc “mưa bom bão đạn” như thế, chúng tôi đã bị mất liên lạc, không nhận được lệnh rút quân. Do đó, Tiểu đội chúng tôi vẫn kiên cường bám trụ và đánh trả quyết liệt với quân địch.

Đến khoảng 5 giờ chiều, khi quân địch tràn sang mỗi lúc một đông không nhìn thấy ai, pháo cứ nổ ầm ầm; các đồng chí trong Tiểu đội ai cũng hết đạn không có khả năng kháng cự nữa, nên mới tự tản ra để rút vào rừng. Trong lúc tìm cách rút vào rừng, chiến sỹ Nó bị lọt vào vòng vây của địch, trong lúc nguy hiểm tưởng chừng như không thể sống để quay về nữa anh đã nhanh trí nghĩ ra một kế để thoát thân. Anh đã giả là lính Trung Quốc và hét lên bằng tiếng Quan hỏa “Tất cả anh em, các đồng chí xem đằng trước, đằng sau, nếu đằng trước đúng quân địch tất cả chạy lên đằng trước đuổi quân địch đi”. Quân địch thấy thế ồ ạt chạy về phía trước, còn chiến sỹ Tao Văn Nó từ từ lùi lại phía sau và trốn thoát vào rừng.

Ngày thứ 2 (18/2/1979), trong lúc đang trốn ở trong rừng vừa đi tìm đồng đội, vừa chờ quân tiếp viện đến thì chiến sỹ Tao Văn Nó đã trúng phải mìn của địch và bị mảnh vỡ của mìn găm vào chân, đi lại khó khăn, xung quanh đạn pháo vẫn nổ ầm ầm. Sợ bị địch phát hiện, ban ngày anh phải trốn vào bụi cây không dám ra, đến tối mới tìm cách để thoát ra khỏi rừng. 

Đến ngày thứ 4 (20/2/1979), sau khi bơi qua sông và lên được đường lớn tôi đã gặp một chiếc xe tiếp viện từ Lai Châu lên, lúc đó chiến sỹ Tao Văn Nó mới thốt lên “các đồng chí ơi, cứu tôi với, tôi bị thương, ngày thứ 4 rồi, đói quá rồi”. Sau đó, anh được đưa về Huyện đội Phong Thổ và được đưa đi điều trị vết thương, tuy nhiên do điều kiện lúc bấy giờ vết thương của tôi chỉ được chữa lành ngoài da, còn mảnh mìn vỡ vẫn nằm trong người.

“Mặc dù chỉ trong 1 ngày kiên cường chiến đấu với quân địch, với số vũ khí ít ỏi được trang bị, tôi đã tiêu diệt được nhiều địch, nhưng 8 người đồng đội trong Tiểu đội của tôi đã anh dũng hy sinh, mãi mãi nằm lại nơi chiến trường” - ông Tao Văn Nó buồn rầu nói. Kể đến đây thì giọng của ông nghẹn lại, nước mắt rưng rưng và ông xin phép dừng lại 1 phút để tưởng nhớ những người đồng đội đã hy sinh trong trận chiến năm đó. Sau đó, ông kể tiếp: Sau khi được đưa đi chữa trị vết thương 1 tháng, ông tiếp tục quay lại Đồn 33 công tác cho đến tháng 5/1982 thì xuất ngũ.

Mang theo mảnh đạn trong người trở về địa phương, mỗi khi trái nắng trở trời lại khiến chân ông đau nhức, nhưng với phẩm chất anh “bộ đội Cụ Hồ” không khuất phục trước bất kỳ khó khăn gian khổ nào, ngoài việc tích cực tham gia lao động, sản xuất phát triển kinh tế gia đình, ông còn thường xuyên hỗ trợ, hướng dẫn bà con trong bản kỹ thuật và kinh nghiệm trồng trọt, chăn nuôi, giúp bà con xóa đói giảm nghèo. Cùng với đó, ông còn tích cực tham gia các công tác xã hội tại địa phương, thường xuyên khuyên dạy con cháu cũng như thế hệ trẻ về truyền thống lịch sử của cha ông, tập trung làm ăn, không sa vào các tệ nạn xã hội như: cờ bạc, rượu, ma túy...

Với sự mưu trí, lòng dũng cảm và những chiến công mà ông đã lập được trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 cùng những thành tích đạt được trong công tác xã hội tại địa phương sau này, ông đã được Đảng, Nhà nước và các cấp, các ngành của tỉnh Lai Châu trao tặng Huân chương Chiến công hạng Ba và nhiều Bằng khen, Giấy khen.

 

Đức Duẩn

Bình luận

Hiện tại chưa có bình luận

Viết bình luận

Pan Khèo bao giờ thoát nghèo?
(BLC) - Cách trung tâm xã chưa đầy 8km, nhưng hiện gần như cả bản Pan Khèo (xã Thèn Sin, huyện Tam Đường) là hộ nghèo. Lời giải nào để Pan Khèo bứt phá vươn lên đang là nỗi lo canh cánh và trăn...
Đừng để trang thông tin thiếu... thông tin
Bệnh Dịch tả lợn châu Phi xuất hiện đến nay đã được 3 tháng. Đã có hơn 1,2 triệu con lợn mắc bệnh bị tiêu hủy và con số cuối cùng chắc chắn sẽ không dừng ở đó. Vậy nhưng, bệnh dịch này chưa được...
Lò Thị Dọn chăm ngoan, học giỏi
(BLC) - Chăm chỉ học tập, nhiệt tình tham gia các hoạt động lớp, nhà trường phát động, em Lò Thị Dọn, dân tộc Thái, học sinh lớp 12C1, Trường Phổ thông Dân tộc nội trú (DTNT) tỉnh xứng đáng là tấm...
Mùa "khát” ở Phăng Sô Lin
(BLC) - Trong những tháng mùa khô vừa qua, nhiều hộ dân ở xã Phăng Sô Lin (huyện Sìn Hồ) phải đối mặt với tình trạng thiếu nước sinh hoạt. Trong khi chờ các cấp, ngành đầu tư hệ thống đường ống...