-
(BLC) - Bản Phiêng Giằng, xã Nà Tăm (Tam Đường) có 76 hộ gia đình. Do thiếu nước sinh hoạt nên hàng ngày người dân phải đi gùi nước ở khe, mó và ở suối Nậm Mu về sử dụng, ảnh hưởng không nhỏ đến sức khỏe và đời sống người dân…
Như đã thành thông lệ, buổi chiều nào cũng vậy, từ khắp các ngả đường của bản, người dân đều mang gùi, can, xô, chậu hướng về phía dòng suối Nậm Mu để tắm giặt, lấy nước về phục vụ sinh hoạt. Dòng suối Nậm Mu vốn hiền hòa, yên ả bỗng trở lên nhộn nhịp lạ thường. Chứng kiến cảnh những cụ già, em nhỏ tóc bạc phơ gồng trên vai những can nước về nhà sao cho kịp bữa tối mới thấy được sự khó khăn về nước sinh hoạt ở vùng quê này.
Những năm gần đây, do người dân trong xã đã biết trồng 2 vụ và cây dong giềng cũng được đưa vào triển khai thành mô hình với diện tích tương đối lớn nên thuốc bảo vệ thực vật trên các trảng ruộng cũng được sử dụng thường xuyên. Bên cạnh đó, do chưa có thói quen chăn thả gia súc gia cầm, chủ yếu là chăn nuôi thả rông nên phân gia súc, gia cầm, rác thải sau mỗi cơn mưa lại chảy về suối Nậm Mu nên đã ảnh hưởng không nhỏ đến nguồn nước sinh hoạt.
.jpg)
Thiếu nước sinh hoạt gia đình chị Lò Thị Pánh, bản Phiêng Giằng luôn phải sử dụng tiết kiệm.
Còn tại các khe, mó nước cũng không đảm bảo vệ sinh vì chứa các tạp chất, lại có rễ cây thối, lá rụng hay xác súc vật chết lâu ngày, mang mùi hôi tanh rất khó chịu. Nhưng vì không có nước lên người dân đành “nhắm mắt” mà lấy về sinh hoạt.
Anh Lò Văn Chom – Trưởng bản Phiêng Giằng cho chúng tôi biết: “Không có nước để dùng trong sinh hoạt, cuộc sống của chúng tôi khổ lắm. Hàng ngày, sau khi lao động trên nương về chúng tôi lại phải tranh thủ thời gian đi gùi nước. Vì từ nhà đến suối là cả một chặng đường dài nên chỉ gùi được từ 20 – 30 lít nước/lần. Có hôm phải huy động mọi thành viên trong gia đình, và cũng nhiều gia đình phải đi chở nước trong đêm. Thiếu nước sinh hoạt việc nấu cơm, tắm giặt luôn phải tiết kiệm. Đặc biệt việc chăn nuôi bị hạn chế nhiều, do đó cái nghèo đói đeo bám mãi; cuộc sống không phát triển được. Đã thế nước lại không đảm bảo vệ sinh nên ảnh hưởng rất nhiều đến sức khỏe”.
Trước tình cảnh khó khăn do thiếu nước sinh hoạt, phát triển chăn nuôi, trồng trọt nhiều gia đình đã phải dành dụm tiền bán thóc, bán ngô từ mùa vụ này qua mùa vụ khác lấy tiền đào giếng khơi để lấy nước sinh hoạt. Có gia đình gần mạch nước ngầm thì việc hoàn thành được giếng không gặp mấy trở ngại; còn những hộ gia đình xa mạch nước thì việc đào giếng gặp rất nhiều khó khăn. Thậm chí đào sâu hàng chục mét mà vẫn chưa tới được mạch nước ngầm. Bên cạnh đó, chi phí đầu tư cho một cái giếng khơi tương đối lớn, ước tính khoảng 6 triệu/một giếng đồng nên những hộ không có điều kiện, hàng ngày bà con vẫn phải đi gùi nước ở suối, khe, mó và vũng ao tù hoặc đi xin nước ở những gia đình có giếng.
Trước tình trạng thiếu nước sinh hoạt như hiện nay, người dân bản Phiêng Giằng rất mong được sự quan tâm, đầu tư của Nhà nước thiết kế nguồn nước ổn định, phục vụ nhu cầu sinh hoạt, sản xuất của bà con.
Thăm và hỗ trợ gia đình anh Pàn Văn Lở bị hỏa hoạn tại xã Lê Lợi
Lễ phát động tháng hành động về An toàn, vệ sinh lao động năm 2026
Sáng mãi ký ức Điện Biên
Kiểm tra hiện tượng nứt gây sụt lún mái taluy tại công trình xây dựng Trường Phổ thông nội trú liên cấp Tiểu học và THCS xã Dào San
Mưa đá: Dấu hiệu nhận biết
Lai Châu chủ động ngăn chặn nguy cơ dịch lở mồm long móng serotype sat1
Cuộc thi trực tuyến tìm hiểu về công tác cải cách hành chính tỉnh Lai Châu năm 2026
Đẩy nhanh tiến độ thi công xây dựng trường học tại các xã biên giới